Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

AAA

TIỂU SỬ ÔNG NGÔ XUÂN LỊCH, ĐẠI TƯỚNG BỘ TRƯỞNG BỘ QUỐC PHÒNG

Ông Ngô Xuân Lịch sinh năm 1954, là một Đại tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam, đương kim Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Ông đồng thời là ủy viên Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Phó Bí thư Quận ủy Trung ương, Đại biểu Quốc hội khóa XIII và XIV.

Khoa học lịch sử xin trân trọng gửi tới các bạn tiểu sử chi tiết Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Ngô Xuân Lịch.

Tiểu sử ông Ngô Xuân Lịch Bộ trưởng Bộ Quốc phòng nước CHXHCN Việt Nam
Họ tên: Ngô Xuân Lịch
Sinh ngày: 20/4/1954
Quê quán: Xã Yên Bắc, huyện Duy Tiên, tỉnh Hà Nam
Ngày vào Đảng Cộng sản Việt Nam: 4/8/1973
Ngày chính thức: 4/8/1974
Trình độ học vấn: Cử nhân xây dựng Đảng
Lý luận chính trị cao cấp
Ủy viên Trung ương Đảng khóa X, XI, XII
Bí thư Trung ương Đảng khóa XI
Ủy viên Bộ Chính trị khóa XII
Đại biểu Quốc hội khóa XIII, XIV

Quá trình công tác
1/1972 - 1/1973: Chiến sỹ, Tiểu đội phó, Tiểu đoàn 14, Sư đoàn 320, Sư đoàn 308.
8/1973 - 10/1974: Tiểu đội trưởng, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 55, Sư đoàn 341, Quân khu 4
11/1974 - 10/1978: Trung úy, Trung đội trưởng, Chính trị viên phó, Chính trị viên đại đội, Đảng ủy viên Đảng ủy Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 55, Sư đoàn 341, Quân khu 4.
11/1978 - 3/1981: Thượng úy, Trợ lý tổ chức Phòng Chính trị, Sư đoàn 341, Quân khu 4.
4/1981 - 8/1982: Thượng úy, Học viên Trung cấp Trường Quân chính, Quân khu 4, Học viên trường Văn hóa Quân đội.

9/1982 - 7/1985: Đại úy, Học viên học viện Chính trị - Quân sự

8/1985 - 7/1987: Đại úy, Phó Chủ nhiệm chính trị, Phó Trung đoàn trưởng về chính trị, Bí thư Đảng ủy Trung đoàn, Trung đoàn 667, Trung đoàn 779, Sư đoàn 346, Quân đoàn 26, Quân khu 1, Đảng ủy viên Đảng ủy Quân sự tỉnh Cao Bằng.

8/1987 - 1/1988: Thiếu tá, Bí thư Đảng ủy Trung đoàn, Phó Trung đoàn trưởng về chính trị, Bí thư Đảng ủy Trung đoàn, Trung đoàn 667, Trung đoàn 779, Sư đoàn 346, Quân đoàn 26, Quân khu 1, Đảng ủy viên Đảng ủy Quân sự tỉnh Cao Bằng.

2/1988 - 8/1984: Trung tá, Trợ lý Cục Tổ chức, Tổng cục Chính trị, Học viên học viện Quốc phòng (1992).

9/1994 - 10/2000: Thượng tá, Phó phòng, Trưởng phòng Công tác Chính trị rồi Phó Cục trưởng Cục Tổ chức, Tổng Cục chính trị, Học viên hoàn thiện cử nhân tại Học viện Chính trị - Quân sự (1995 - 1996).

11/2000 - 4/2003: Đại tá, Phó Bí thư Đảng ủy, Cục trưởng Cục Chính sách, Tổng cục Chính trị.

5/2003 - 11/2004: Đại tá, Ủy viên Thường vụ Đảng ủy, Chủ nhiệm Chính trị Quân khu 3.

12/2004 - 3/2006: Thiếu tướng, Bí thư Đảng ủy, Phó Tư lệnh Chính trị Quân khu 3.

4/2006 - 11/2007: Thiếu tướng rồi Trung tướng, Bí thư Đảng ủy, Chính ủy Quân khu 3. Học lớp nghiên cứu cán bộ cao cấp tại Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh (2006). Tại Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ X của Đảng được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Được chỉ định tham gia Đảng ủy Quân sự Trung ương.

12/2007 - 1/2011: Ủy viên Trung ương Đảng, Trung tướng, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam.

1/2011 - 2/2011: Ủy viên Trung ương Đảng, Trung tướng, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam. Tại Đại hội Đại biểu Toàn quốc lần thứ XI của Đảng được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng, được Ban Chấp hành Trung ương bầu vào Ban Bí thư Trung ương Đảng, được chỉ định Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương.

2/2011 - 12/2015: Bí thư Trung ương Đảng, Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương, Thượng tướng (12/2011), Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam. Đại biểu Quốc hội khóa XIII (thăng quân hàm Đại tướng 10/2015).

1/2016 - 4/2016: Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Thường vụ Quân ủy Trung ương, Đại tướng Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam.

4/2016 - nay: Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Cán sự Đảng Chính phủ, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương, Đại tướng Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.

Thứ Ba, 7 tháng 3, 2017

Vương Trạch Vinh ngơ ngác nhìn Chánh văn phòng, nhưng trong lòng như có một cơn sóng cuộn, chẳng lẽ mình bị gạch đập trúng đầu nên có bệnh.
Mọi người đứng đầy trong phòng, toàn bộ đều là đồng nghiệp ở văn phòng.
- Tiểu Vương, cậu phải yên tâm chữa bệnh, tôi sẽ bố trí Tiểu Hoàng gánh vác công việc của cậu một chút.
Nhìn Vương Trạch Vinh như bây giờ, chánh văn phòng Đảng và chính quyền xã Tiễn Đại Phú còn tưởng Vương Trạch Vinh chưa tỉnh táo. Tiễn Đại Phú đại biểu xã đến thăm cấp dưới của mình.
Thật không có gì có thể nói, Vương Trạch Vinh cũng không biết mình nói gì, không ngoài việc cảm ơn lãnh đạo, đồng nghiệp mặc dù bận rộn nhưng vẫn đến thăm, dù sao cũng không phải là bị thương khi làm việc công gì gì đó.
Đám người Tiễn Đại Phú nói chuyện một lát rồi rời đi.
Mấy đồng nghiệp đi theo Tiễn Đại Phú nói mấy câu giữ gìn sức khỏe rồi ra khỏi cổng bệnh viện. Thoạt nhìn mọi người đều rất thân thiết, ít nhất có thể làm cho Vương Trạch Vinh có cảm giác tổ chức quan tâm.
- Không có gì.
Vương Trạch Vinh một lần nữa nằm xuống giường.
Nhìn Lưu Vi và Trịnh Thu Lực thân thiết đi ra ngoài, Vương Trạch Vinh không khỏi thở dài một hơi.
Trên người mình nhất định xảy ra chuyện, chẳng lẽ nói bị viên gạch đập vào đầu sẽ xuất hiện vấn đề? Vương Trạch Vinh nằm trên giường không khỏi miên man suy nghĩ.
Không ngờ lại có quan khí gì gì đó, nhưng có một vấn đề cần phải đối mặt ngay bây giờ. Bây giờ trong văn phòng đang cạnh tranh vô cùng kịch liệt. Một văn phòng có 6 thành viên. Chánh văn phòng Tiễn Đại Phú là thân tín của bí thư, hắn ta nhất định không có vấn đề gì. Nhưng trong 6 nhân viên nhất định phải có một người bị cắt giảm, việc này rất nguy hiểm. Vương Trạch Vinh dù như thế nào cũng cảm thấy người bị cắt giảm là mình.
Không biết từ lúc nào Vương Trạch Vinh bắt đầu suy nghĩ và đánh giá tin tức của từng nhân viên trong văn phòng.
Hoàng Vĩ là người của Tiễn Đại Phú, Tiểu Trương nghe nói có quan hệ trên thành phố, Tiểu Triệu – con đàn bà trông khá dâm nghe nói đáp được tuyến chủ tịch xã thì chắc không bị loại trừ. Lão Chu có nhiều kinh nghiệm, nghe nói bí thư huyện ủy trước ở cùng khu với lão. Tiểu Giang là người đẹp, bí thư mỗi lần thấy cô ta thì mắt đều sáng rực lên.
Như vậy người trong văn phòng thì chỉ còn Vương Trạch Vinh là không có căn cơ, không có chỗ dựa. Chỉ có một điểm là năng lực công việc tốt hơn. Mấy lần điều chỉnh trước đây đều vì có năng lực nên được giữ lại, dù như thế nào cũng phải có một người làm được việc chứ. Nhưng không biết lần này mình có may mắn thoát khỏi hay không?
Bây giờ là thời kỳ vô cùng quan trọng, quyết không thể nằm trong bệnh viện được. Tiễn Đại Phú rõ ràng là muốn tìm lý do giết mình. Vương Trạch Vinh thấy rất nguy hiểm.
Càng nghĩ càng buồn bực, Vương Trạch Vinh lại nghĩ đến chuyện quan khí. Hai lần xuất hiện sẽ không phải là ngẫu nhiên, tại sao trên đầu có người có quan khí, mà mình lại không có quan khí?
Nhìn người trên mấy giường bệnh xung quanh, trên đầu những người này cũng không có quan khí.
Chẳng lẽ viên gạch đó làm đầu mình chấn động? Bây giờ tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề.
Vương Trạch Vinh vừa truyền hết chai nước liền ra khỏi bệnh viện. Hắn dù như thế nào cũng không thể ở lại trong bệnh viện. Ngày mai có rất nhiều chuyện phải làm, quyết không thể làm cho người ta tìm được lý do cắt giảm mình. Mặc dù Vương Trạch Vinh cũng biết làm như vậy không có bao nhiêu tác dụng, nhưng có làm vẫn tốt hơn không làm mà. Người có thế lực đều nghĩ làm thế nào lấy được càng nhiều chỗ tốt. Người không có thế lực lại nghĩ làm như thế nào giữ được vị trí mình đang ngồi.
Nhìn đơn thuốc mấy trăm tệ mà bác sĩ kê, Vương Trạch Vinh chỉ có thể lắc đầu. người nghèo ngàn vạn lần đừng bị bệnh, vừa bị bệnh là lấy cái mạng già ngay.
Xã Hoành Hương từ sau khi công nghiệp huyện phát triển cũng trở nên náo nhiệt. Đừng nhìn đây chỉ là một xã mà coi nhẹ, nhưng đây là xã lớn, giá trị sản lượng công nghiệp rất cao. xã Hoành Hương đang từ từ tiến hành chuyển hướng từ nông nghiệp sang công nghiệp. Đương nhiên có mấy thôn vẫn khá lạc hậu, nhưng đều đều là các thôn khá xa.
Đi trên đường, Vương Trạch Vinh đang cố ý quan sát thấy được mấy người cũng có quan khí, nhìn ra thì dày đặc và nhạt khác nhau. Có lẽ nơi này người làm quan quá ít nên người có quan khí cũng không nhiều.
Vương Trạch Vinh cơ bản đã tìm ra một quy luật, hễ người nào là quan chức thì có được quan khí. Quần chúng nhân dân bình thường không có quan khí, đây là thứ đặc biệt của quan chức. Đương nhiên có lẽ còn có khí nhà giàu không chừng.
Hắn cũng xem tình hình của mình, nhưng trên đầu mình không có quan khí. Điều này làm Vương Trạch Vinh bị đả kích rất lớn, không có thứ này nói ra mình không thể làm quan.
Như thế nào mới có thể có được quan khí? Vấn đề này là vấn đề mà Vương Trạch Vinh hy vọng giải quyết nhất.
Bây giờ Vương Trạch Vinh đúng là cảm ơn tên bán hàng rong đập đầu mình. Nếu như không phải tên này đập gạch vào đầu mình, có lẽ mình còn đang ngu ngốc phấn đấu mà không có mục tiêu. Xem ra phải tìm phương pháp phấn đấu mới. Nếu không có phương pháp thì dù làm như thế nào cũng không thấy được ra.
Vì sao rau sạch thức ăn ngon đều bị lợn ăn, điều này chỉ có thể nói rõ lợn có phương pháp tìm.
Vương Trạch Vinh đột nhiên rõ ràng, hắn kiểm điểm sâu sắc vì mình trước kia chỉ biết vùi đầu công tác, không tính toán gì hết.
Chỉ cần có thể nhìn rõ bí mật quan khí, như vậy cuộc đời Vương Trạch Vinh nhất định sẽ thay đổi. Vương Trạch Vinh thường xuyên xem truyện trên mạng đột nhiên nghi ngờ mình có phải là Bàn tay vàng không, có thể thấy quan khí của người khác, thứ này rốt cuộc có tác dụng gì?
Vương Trạch Vinh chú ý thì thấy quan khí cũng có khác nhau, có nồng, có nhạt, trong đó còn có cả màu sắc.
Trịnh Thu Lực là nhân viên cấp phòng, quan khí của hắn có chút màu hồng trong màu trắng. Đi trên đường Vương Trạch Vinh thấy quan khí của những người xung quanh mặc dù không có cùng màu sắc nhưng khác nhau không nhiều, cũng có mấy người rất nhạt, xem ra không phải cán bộ cấp phòng trên huyện. Bọn họ có lẽ có cơ hội làm quan. Tất cả đã nói rõ cán bộ cấp phòng thì quan khí phải có màu sắc. Nhưng đừng nói là quan khí có màu sắc, Vương Trạch Vinh bây giờ cảm thấy mình ngay cả quan khí màu trắng cũng không xuất hiện.
Nhìn quan khí của người khác rồi nhìn tình hình của mình, ngay cả quan khí cũng không có thì mày làm quan kiểu gì? Vương Trạch Vinh phát hiện điều này nên có chút buồn bực. Giống như người chơi sổ xố vậy, nếu mình ngay cả 2 tệ cũng không có thì chuyện trúng thưởng vĩnh viễn không có khả năng rơi xuống đầu mình.
Nghiên cứu ra quan khí của bản thân mới là nhiệm vụ quan trọng nhất. Vương Trạch Vinh muốn làm quan, hắn hy vọng có thể có quan khí.
Vương Trạch Vinh tốt nghiệp đại học B được phân công đến xã Hoàn Thành làm một cán sự tổng hợp của văn phòng Đảng chính quyền, mỗi ngày có rất nhiều việc không làm hết. Do trong cả phòng có mình hắn là bằng cấp cao nhất, chuyện gì cũng đè đến người hắn. Theo lý thuyết hắn làm tốt sẽ được đề bạt, nhưng hắn ngồi trên vị trí đã ba năm, người khác không ngừng được đề bạt, ngay cả mấy người cùng trong văn phòng đã lên chức. Nhưng hắn vẫn ngồi im không nhúc nhích, thậm chí còn xuất hiện nguy hiểm là vị trí sắp bị mất. Tối hôm qua hắn hơi xúc động nên đi dạo, không ngờ đi khuyên can người ta lại nằm vào bệnh viện.
Đến bây giờ hắn cũng không suy nghĩ cẩn thận lúc ấy mình như thế nào chạy ra can.
Gáy bây giờ vẫn còn khá đau. Hôm qua khi tới bệnh viện máu chảy không ít, hắn thật lo lắng bị đập gây ra vấn đề gì.
Lắc đầu nhắm mắt lại, Vương Trạch Vinh cảm thấy mình thật sự xảy ra vấn đề gì rồi. Vừa nãy mình rõ ràng cảm nhận thấy trên đầu Tiễn Đại Phú có một đoàn khí mờ nhạt, không ngờ còn biết đó là quan khí.
Đưa tay lên sờ sờ đầu, cũng may nơi khác không bị thương, chỉ có gáy bị gạch đập nên bị thương. Theo bác sĩ nói vấn đề không lớn. Chẳng qua hắn không tin tưởng gì mấy đối với bác sĩ bây giờ. Một người bị cảm rất nhẹ mà viết ra một đơn thuốc dài dằng dặc. Bây giờ mình bị thương khá nặng không biết đám bác sĩ sẽ làm ra cái gì nữa.
Nghĩ đến chuyện tối qua hắn rất buồn bực, một người bán sách cũ và một người bán hàng rong vì tranh chấp địa bàn bán hàng mà cãi nhau. Mình đúng là nhiều chuyện chạy đến khuyên, kết quả bị tên đại hán bán hàng rong cầm lấy viên gạch trên mặt đất đập vào đầu mình.
Mẹ nó chứ, ông chỉ khuyên sao lại bị gạch đập vào đầu. Vương Trạch Vinh càng nghĩ càng tức.
Mình cũng không phải nhân vật quan trọng gì, người đến thăm chỉ có mấy tên đó. Vương Trạch Vinh lẳng lặng nằm trên giường bệnh, tinh thần cũng khôi phục hơn trước nhiều.
Nhìn nữ y tá xinh đẹp đang thay bình nước cho mình, Vương Trạch Vinh nhìn cô bé, trên đầu cô bé không có quan khí gì hết.
- Tiểu Lưu, đối tượng của em sao gần đây không thấy?
Vương Trạch Vinh rất quen cô y tá này, đều là người trong xã, hai người thường xuyên gặp nhau. Cô y tá tên Lưu Vi, tốt nghiệp trường y mới được phân về đây không lâu. Cô bé trông rất ngọt, đối tượng của cô ta là một cán bộ cấp phòng trên huyện.
- Anh ấy gần đây rất bận, mấy ngày hôm trước còn cùng lãnh đạo lên thị, nói là hôm nay sẽ về.
Lưu Vi vừa nhắc đến đối tượng của mình thì mặt có chút đắc ý.
Mẹ nó chứ, rau ngon cũng bị lợn ủi. Vương Trạch Vinh thực ra cũng có suy nghĩ với Lưu Vi, nhưng phụ nữ bây giờ rất lợi hại, căn bản không hề do dự lựa chọn người đàn ông làm trưởng phòng kia. Đương nhiên Vương Trạch Vinh cũng chỉ suy nghĩ mà thôi. Đối tượng của hắn còn đẹp hơn nhiều. Nghĩ đến đây tâm trạng Vương Trạch Vinh lại kém đi.
Nhắm mắt suy nghĩ một lát, Vương Trạch Vinh nghe thấy bên ngoài có tiếng gọi Lưu Vi. Hắn mở mắt ra thì thấy đối tượng của Lưu Vi là Trịnh Thu Lực đang ở ngoài cửa vẫy cô ta.
Ánh mặt trời từ ngoài cửa bắn vào, tên Trịnh Thu Lực này đứng dưới ánh nắng trông càng đẹp trai hơn.
Trịnh Thu Lực mặc âu phục rất hợp người, tóc càng được chải vuốt cẩn thận. Nghe nói hễ người đàn ông thành công thì tóc sẽ không bao giờ hướng về trước.
Ồ. Vương Trạch Vinh ngồi bật dậy, giật mình, trừng mắt nhìn thật to.
Động tác này của Vương Trạch Vinh làm Trịnh Thu Lực giật mình, vội vàng lùi lại mấy bước rồi thủ thế, lúc này mới phát hiện Vương Trạch Vinh nằm trên giường bệnh.
Vội vàng nhắm mắt lại, Vương Trạch Vinh một lần nữa nhìn Trịnh Thu Lực, một đạo quan khí còn dày hơn cả Tiễn Đại Phú xuất hiện trên đầu Trịnh Thu Lực.
- Làm sao thế Vương ca?
Lưu Vi ở bên cạnh đang đâm kim vào bình thấy thế vội vàng hỏi.
- Không có gì.
Vương Trạch Vinh một lần nữa nằm xuống giường.
Nhìn Lưu Vi và Trịnh Thu Lực thân thiết đi ra ngoài, Vương Trạch Vinh không khỏi thở dài một hơi.
Trên người mình nhất định xảy ra chuyện, chẳng lẽ nói bị viên gạch đập vào đầu sẽ xuất hiện vấn đề? Vương Trạch Vinh nằm trên giường không khỏi miên man suy nghĩ.
Không ngờ lại có quan khí gì gì đó, nhưng có một vấn đề cần phải đối mặt ngay bây giờ. Bây giờ trong văn phòng đang cạnh tranh vô cùng kịch liệt. Một văn phòng có 6 thành viên. Chánh văn phòng Tiễn Đại Phú là thân tín của bí thư, hắn ta nhất định không có vấn đề gì. Nhưng trong 6 nhân viên nhất định phải có một người bị cắt giảm, việc này rất nguy hiểm. Vương Trạch Vinh dù như thế nào cũng cảm thấy người bị cắt giảm là mình.
Không biết từ lúc nào Vương Trạch Vinh bắt đầu suy nghĩ và đánh giá tin tức của từng nhân viên trong văn phòng.
Hoàng Vĩ là người của Tiễn Đại Phú, Tiểu Trương nghe nói có quan hệ trên thành phố, Tiểu Triệu – con đàn bà trông khá dâm nghe nói đáp được tuyến chủ tịch xã thì chắc không bị loại trừ. Lão Chu có nhiều kinh nghiệm, nghe nói bí thư huyện ủy trước ở cùng khu với lão. Tiểu Giang là người đẹp, bí thư mỗi lần thấy cô ta thì mắt đều sáng rực lên.
Như vậy người trong văn phòng thì chỉ còn Vương Trạch Vinh là không có căn cơ, không có chỗ dựa. Chỉ có một điểm là năng lực công việc tốt hơn. Mấy lần điều chỉnh trước đây đều vì có năng lực nên được giữ lại, dù như thế nào cũng phải có một người làm được việc chứ. Nhưng không biết lần này mình có may mắn thoát khỏi hay không?
Bây giờ là thời kỳ vô cùng quan trọng, quyết không thể nằm trong bệnh viện được. Tiễn Đại Phú rõ ràng là muốn tìm lý do giết mình. Vương Trạch Vinh thấy rất nguy hiểm.
Càng nghĩ càng buồn bực, Vương Trạch Vinh lại nghĩ đến chuyện quan khí. Hai lần xuất hiện sẽ không phải là ngẫu nhiên, tại sao trên đầu có người có quan khí, mà mình lại không có quan khí?
Nhìn người trên mấy giường bệnh xung quanh, trên đầu những người này cũng không có quan khí.
Chẳng lẽ viên gạch đó làm đầu mình chấn động? Bây giờ tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề.
Vương Trạch Vinh vừa truyền hết chai nước liền ra khỏi bệnh viện. Hắn dù như thế nào cũng không thể ở lại trong bệnh viện. Ngày mai có rất nhiều chuyện phải làm, quyết không thể làm cho người ta tìm được lý do cắt giảm mình. Mặc dù Vương Trạch Vinh cũng biết làm như vậy không có bao nhiêu tác dụng, nhưng có làm vẫn tốt hơn không làm mà. Người có thế lực đều nghĩ làm thế nào lấy được càng nhiều chỗ tốt. Người không có thế lực lại nghĩ làm như thế nào giữ được vị trí mình đang ngồi.
Nhìn đơn thuốc mấy trăm tệ mà bác sĩ kê, Vương Trạch Vinh chỉ có thể lắc đầu. người nghèo ngàn vạn lần đừng bị bệnh, vừa bị bệnh là lấy cái mạng già ngay.
Xã Hoành Hương từ sau khi công nghiệp huyện phát triển cũng trở nên náo nhiệt. Đừng nhìn đây chỉ là một xã mà coi nhẹ, nhưng đây là xã lớn, giá trị sản lượng công nghiệp rất cao. xã Hoành Hương đang từ từ tiến hành chuyển hướng từ nông nghiệp sang công nghiệp. Đương nhiên có mấy thôn vẫn khá lạc hậu, nhưng đều đều là các thôn khá xa.
Đi trên đường, Vương Trạch Vinh đang cố ý quan sát thấy được mấy người cũng có quan khí, nhìn ra thì dày đặc và nhạt khác nhau. Có lẽ nơi này người làm quan quá ít nên người có quan khí cũng không nhiều.
Vương Trạch Vinh cơ bản đã tìm ra một quy luật, hễ người nào là quan chức thì có được quan khí. Quần chúng nhân dân bình thường không có quan khí, đây là thứ đặc biệt của quan chức. Đương nhiên có lẽ còn có khí nhà giàu không chừng.
Hắn cũng xem tình hình của mình, nhưng trên đầu mình không có quan khí. Điều này làm Vương Trạch Vinh bị đả kích rất lớn, không có thứ này nói ra mình không thể làm quan.
Như thế nào mới có thể có được quan khí? Vấn đề này là vấn đề mà Vương Trạch Vinh hy vọng giải quyết nhất.
Bây giờ Vương Trạch Vinh đúng là cảm ơn tên bán hàng rong đập đầu mình. Nếu như không phải tên này đập gạch vào đầu mình, có lẽ mình còn đang ngu ngốc phấn đấu mà không có mục tiêu. Xem ra phải tìm phương pháp phấn đấu mới. Nếu không có phương pháp thì dù làm như thế nào cũng không thấy được ra.
Vì sao rau sạch thức ăn ngon đều bị lợn ăn, điều này chỉ có thể nói rõ lợn có phương pháp tìm.
Vương Trạch Vinh đột nhiên rõ ràng, hắn kiểm điểm sâu sắc vì mình trước kia chỉ biết vùi đầu công tác, không tính toán gì hết.
Chỉ cần có thể nhìn rõ bí mật quan khí, như vậy cuộc đời Vương Trạch Vinh nhất định sẽ thay đổi. Vương Trạch Vinh thường xuyên xem truyện trên mạng đột nhiên nghi ngờ mình có phải là Bàn tay vàng không, có thể thấy quan khí của người khác, thứ này rốt cuộc có tác dụng gì?
Vương Trạch Vinh chú ý thì thấy quan khí cũng có khác nhau, có nồng, có nhạt, trong đó còn có cả màu sắc.
Trịnh Thu Lực là nhân viên cấp phòng, quan khí của hắn có chút màu hồng trong màu trắng. Đi trên đường Vương Trạch Vinh thấy quan khí của những người xung quanh mặc dù không có cùng màu sắc nhưng khác nhau không nhiều, cũng có mấy người rất nhạt, xem ra không phải cán bộ cấp phòng trên huyện. Bọn họ có lẽ có cơ hội làm quan. Tất cả đã nói rõ cán bộ cấp phòng thì quan khí phải có màu sắc. Nhưng đừng nói là quan khí có màu sắc, Vương Trạch Vinh bây giờ cảm thấy mình ngay cả quan khí màu trắng cũng không xuất hiện.
Nhìn quan khí của người khác rồi nhìn tình hình của mình, ngay cả quan khí cũng không có thì mày làm quan kiểu gì? Vương Trạch Vinh phát hiện điều này nên có chút buồn bực. Giống như người chơi sổ xố vậy, nếu mình ngay cả 2 tệ cũng không có thì chuyện trúng thưởng vĩnh viễn không có khả năng rơi xuống đầu mình.
Nghiên cứu ra quan khí của bản thân mới là nhiệm vụ quan trọng nhất. Vương Trạch Vinh muốn làm quan, hắn hy vọng có thể có quan khí.

Thứ Hai, 16 tháng 5, 2016

Phụ nữ thời nào cũng có, phụ nữ xinh đẹp thì cũng vậy. Nhưng vừa xinh đẹp, vừa tài giỏi và còn là một nữ nhân có ảnh hưởng nhất định đối với thời đại mà những người đó sống thì rất hiếm gặp. Cùng Khoa Học Lịch Sử tìm hiểu tứ đại Mỹ Nhân vừa xinh đẹp, giỏi giang lại có ảnh hưởng lớn đến lịch sử Việt Nam các bạn nhé. 1: Nguyên Phi Ỷ Lan - Mẫu Nghi Thiên Hạ, Tài Sắc Vẹn Toàn Ỷ Lan là vợ vua Lý Thánh Tông trong lịch sử Việt Nam. Vua ngự giá đến trang Thổ Lỗi, thấy một cô thôn nữ xinh đẹp vẫn điềm nhiên hái dâu bên cạnh gốc lan. Lý Thánh Tông lấy làm lạ, cho người gạn hỏi. Người con gái đối đáp thông minh, cử chỉ đoan trang dịu dàng. Đó chính là Yến Loan. Vua truyền lệnh tuyển cô gái ấy vào cung, rước về Lan Cung thuộc đất làng Kim Cổ, huyện Thọ Xương của kinh thành Thăng Long. Lý Thánh Tông phong Yến Loan là Ỷ Lan phu nhân, cũng có ý kỷ niệm hình ảnh cô gái đứng tựa bên gốc lan. Bà có rất nhiều đóng góp tích cực vào cơ nghiệp của nhà Lý. Ỷ Lan đã hai lần làm nhiếp chính. Năm Kỷ Dậu 1069, Lý Thánh Tông thân chinh cùng Lý Thường Kiệt mang quân đi đánh Chiêm Thành, trao quyền nhiếp chính cho Ỷ Lan. Cũng năm ấy, nước Đại Việt không may bị lụt lớn, mùa màng thất bát, nhiều nơi sinh loạn. Nhưng nhờ có kế sách trị nước đúng đắn, quyết đoán táo bạo, loạn lạc đã được dẹp yên, dân đói đã được cứu sống. Cảm cái ơn ấy, cũng là cách suy tôn một tài năng, nhân dân đã tôn thờ Ỷ Lan là Quan Âm Nữ, lập bàn thờ Ỷ Lan. Năm Nhâm Tý 1072, Lý Thánh Tông đột ngột qua đời, hoàng thái tử Lý Càn Đức mới 7 tuổi lên nối ngôi (tức hoàng đế Lý Nhân Tông), bà được tôn làm Hoàng thái phi, rồi Hoàng thái hậu. Triều đình rối ren, Ỷ Lan đã coi triều chính, điều khiển cả quốc gia, cùng tể tướng Lý Thường Kiệt chủ trương đánh quân Tống xâm lược. Hai lần quân Tống sang xâm lược (1075 và 1077), vua Lý Nhân Tông chưa quá 10 tuổi, Ỷ Lan đã bỏ qua hiềm khích cũ, điều Lý Đạo Thành từ Nghệ An về, trao lại chức Thái sư, cùng Lý Đạo Thành lo việc binh lương chuyển ra tiền tuyến. Là người rất am hiểu và hâm mộ đạo Phật, Hoàng Thái hậu Ỷ Lan có công xây dựng hàng trăm ngôi chùa. Chính nhờ câu chuyện giữa bà và các vị sư thời Lý, mà đến nay mới biết được gốc tích sự truyền bá đạo Phật vào Việt Nam. Không chỉ giỏi đánh giặc, phụ nữ Việt Nam còn giỏi trị quốc. Đó là hình ảnh của Nguyên phi, Hoàng thái hậu Ỷ Lan (1044-1117) – một trong những danh nhân huyền thoại của dân tộc Việt Nam bởi có tài trị nước xuất chúng 2: Bắc Cung Hoàng Hậu - Lê Ngọc Hân Trong lịch sử Việt Nam, có một nhân vật nữ nổi tiếng, được sử sách nhắc nhiều nhất là công chúa Lê Ngọc Hân (1770 – 1799) – con gái thứ 9 của vua Lê Hiển Tông và đồng thời là Bắc cung hoàng hậu của Hoàng đế Quang Trung. Tháng 5 năm 1786, tướng nhà Tây Sơn là Nguyễn Huệ ra Bắc với chiêu bài "phù Lê diệt Trịnh". Diệt xong họ Trịnh, Nguyễn Huệ tới yết kiến vua Hiển Tông. Do sự mai mối của tướng Bắc Hà vào hàng Tây Sơn là Nguyễn Hữu Chỉnh, Ngọc Hân vâng mệnh vua cha kết duyên cùng Nguyễn Huệ. Khi đó bà mới 16 tuổi, còn Nguyễn Huệ 33 tuổi. Vài ngày sau vua cha Hiển Tông qua đời, thọ 70 tuổi. Lê Ngọc Hân nghĩ anh thân hơn cháu nên ủng hộ anh là Lê Duy Cận lên ngôi, nhưng bị tông tộc nhà Lê phản đối vì muốn lập hoàng thái tôn Lê Duy Kỳ - con của thái tử Duy Vĩ bị chúa Trịnh Sâm giết hại - lên ngôi. Do áp lực của tông tộc, Ngọc Hân phải nghe theo. Lê Duy Kỳ được lập, tức là vua Lê Chiêu Thống. Ít lâu sau bà theo Nguyễn Huệ về Thuận Hóa. Năm 1788, Nguyễn Huệ lên ngôi Hoàng đế trước khi ra Bắc lần thứ ba để diệt quân Thanh, lấy niên hiệu Quang Trung, phong Ngọc Hân làm Hữu Cung Hoàng hậu. Năm 1789, sau khi đại thắng quân Thanh, Nguyễn Huệ lại phong bà làm "Bắc Cung Hoàng Hậu". Bà có 2 con với Nguyễn Huệ là công chúa Nguyễn Ngọc Bảo và hoàng tử Nguyễn Quang Đức Vì giỏi văn thơ, Ngọc Hân được Nguyễn Huệ yêu say đắm. Nguyễn Huệ cũng được Ngọc Hân xem như một vĩ nhân hiếm có. Không chỉ yêu vì nết, Nguyễn Huệ còn trọng Ngọc Hân vì tài, nên giao coi giữ các văn thư trọng yếu, phong cho chức nữ học sĩ, dạy dỗ các con cái và các cung nữ. Không chỉ vậy, Ngọc Hân còn trở thành người cộng sự đắc lực, tin cẩn về lĩnh vực văn hóa, giáo dục cho chồng; đồng thời khuyên giải cho chồng trong nhiều việc hệ trọng khác như khuyên chồng chấm dứt cuộc xung đột với Nguyễn Nhạc Năm 1792, Quang Trung hoàng đế đột ngột băng hà. Bà viết bài Tế vua Quang Trung và Ai Tư Vãn để bày tỏ nỗi đau khổ cùng cực cũng như nỗi tiếc thương vô hạn cho người chồng anh hùng vắn số. 3: Nam Phương Hoàng Hậu - Vợ Vua Bảo Đại Nam Phương hoàng hậu (chữ Hán: 南芳皇后; 14 tháng 12, 1914 - 15 tháng 9, 1963), là hoàng hậu duy nhất của hoàng đế Bảo Đại thuộc triều đại nhà Nguyễn trong lịch sử Việt Nam. Bà cùng với Thừa Thiên Cao Hoàng hậu, chính thất của Nguyễn Thế Tổ Gia Long hoàng đế, là 2 vị Hoàng hậu trong hoàng tộc nhà Nguyễn mang tước vị Hoàng hậu (皇后) khi còn sống. Bà là hoàng hậu cuối cùng của triều đại nhà Nguyễn, và cũng là hoàng hậu cuối cùng của chế độ Quân chủ Việt Nam Nam Phương hoàng hậu tên thật là Nguyễn Hữu Thị Lan (阮有氏蘭), có tên thánh Marie-Thérèse, sinh ra tại huyện Kiến Hòa, tỉnh Định Tường (nay thuộc thị xã Gò Công, tỉnh Tiền Giang), xuất thân trong một gia đình Công giáo giàu có bậc nhất miền Nam thời bấy giờ. Bà là con gái của Nguyễn Hữu Hào, mẹ là Lê Thị Bính, cháu ngoại của Lê Phát Đạt (tục gọi là Huyện Sỹ) ở Nam Kỳ, một trong bốn người giàu nhất nước Việt Nam những năm đầu của thế kỷ 20 Hôn lễ được tổ chức ngày 20 tháng 3 1934 ở Huế. Khi đó Bảo Đại hoàng đế đúng 21 tuổi, còn Nguyễn Hữu Thị Lan 20 tuổi. Ngay ngày hôm sau, lễ tấn phong Hoàng Hậu được diễn ra rất trọng thể ở điện Dưỡng Tâm. Hoàng đế phong Hoàng Hậu tước vị Nam Phương Hoàng Hậu. Sự kiện Nguyễn Hữu Thị Lan được tấn phong Hoàng hậu ngay sau khi cưới là một biệt lệ đối với các chính cung trong triều Nguyễn. Vì mười hai đời Tiên Đế nhà Nguyễn trước, các bà chánh cung chỉ được phong tước Hoàng quý phi, đến khi chết mới được truy phong Hoàng hậu. Bảo Đại có giải thích thêm về hai chữ Nam Phương như sau: "Tôi đã chọn tên trị vì cho bà Hoàng Hậu mới là Nam Phương. Nam Phương có nghĩa là hương thơm của miền Nam (Parfume du Sud) và tôi cũng ra một chỉ dụ đặc biệt cho phép bà được phục sức màu vàng – màu dành riêng cho Hoàng Đế". 4: Đệ Nhất Phu Nhân Việt Nam Cộng Hòa Trần Lệ Xuân - Vợ Ông Ngô Đình Nhu Trần Lệ Xuân (22 tháng 8, 1924- 24 tháng 04, 2011, còn được gọi là bà Ngô Đình Nhu) là một gương mặt then chốt trong Chính quyền Ngô Đình Diệm của Việt Nam Cộng hòa cho đến khi anh em Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu bị lật đổ và ám sát năm 1963. Trần Lệ Xuân sinh tại Hà Nội. cũng có tài liệu nói sinh tại Huế Ông nội là tổng đốc Nam Định Trần Văn Thông còn vợ ông Trần Văn Thông là em gái ông Bùi Quang Chiêu. Cha bà là luật sư Trần Văn Chương (1898 – 1986) từng giữ chức Bộ trưởng Bộ Ngoại giao thời kỳ Đế quốc Việt Nam, rồi bộ trưởng Bộ Kinh tế của Việt Nam Cộng Hòa thời Đệ nhất trước khi được bổ nhiệm là đại sứ tại Mỹ. Mẹ của bà Trần Lệ Xuân tên Thân Thị Nam Trân (1910-1986) - con gái Thượng thư Bộ Binh Thân Trọng Huề. Trần Lệ Xuân là con gái thứ hai của luật sư Trần Văn Chương và bà Thân Thị Nam Trân. Hai người sinh được ba người con: Trần Lệ Chi, Trần Lệ Xuân và Trần Văn Khiêm. Lúc nhỏ, bà học trường Albert Sarraut ở Hà Nội, tốt nghiệp tú tài Pháp. Năm 1943 bà kết hôn với Ngô Đình Nhu và theo đạo Công giáo của nhà chồng. Bà là dân biểu trong Quốc hội thời Đệ nhất Cộng hòa cùng là chủ tịch Hội Phụ nữ Liên đới (một tổ chức ngoại vi của đảng Cần lao). Tuy nhiên địa vị quan trọng hơn là "Bà Cố vấn" vì bà là vợ của Ngô Đình Nhu. Do tổng thống Ngô Đình Diệm không có vợ nên bà được coi là Đệ nhất Phu nhân (First Lady) của Việt Nam Cộng hòa từ năm 1955 đến năm 1963. Robert McNamara, nguyên Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, đã nhận xét về Trần Lệ Xuân: “Giống như hầu hết những người Mỹ đến đất nước này, và theo tôi, cả nhiều người Việt nữa, tôi thấy bà Nhu là một người sáng sủa, mạnh mẽ và xinh đẹp, nhưng cũng độc ác và mưu mô - một mụ phù thủy thực sự” Trong tháng 10 năm 1963, Trần Lệ Xuân cùng con gái Ngô Đình Lệ Thủy đi Hoa Kỳ và Roma với dự định sẽ vạch trần âm mưu lật đổ của Tổng thống Kennedy và CIA trước công chúng Mỹ. Ngày 1 tháng 11 năm 1963 Trần Lệ Xuân và con gái đang trú ngụ tại khách sạn sang trọng Wilshire Hotel ở Beverly Hill, California thì cuộc đảo chính xảy ra, chồng và anh chồng bà bị giết. Sau vụ người chồng Ngô Đình Nhu cùng Ngô Đình Diệm bị sát hại, khi được hỏi có muốn xin tị nạn tại Mỹ hay không, bà Trần Lệ Xuân đã trả lời: “Tôi không thể cư ngụ tại một đất nước mà chính phủ họ đã đâm sau lưng tôi. Tôi tin rằng mọi quỷ sứ ở địa ngục đều chống lại chúng tôi” Bà qua đời lúc 2 giờ sáng ngày 24 tháng 4 năm 2011 tại một bệnh viện ở Roma,Ý, thọ 87 tuổi KHLS tổng hợp

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Thứ Hai, 6 tháng 1, 2014

12

Khi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, nhiều bạn trẻ bắt đầu đặt cho mình câu hỏi mình thực sự yêu thích nghề gì, nghề đó có thực sự phù hợp với mình hay không, cơ hội việc làm sau khi tốt nghiệp ra trường như thế nào… Nhưng không phải tất cả các bạn có được câu trả lời thoả đáng.
 Nhiều bạn cho đến sát ngày nộp hồ sơ cũng chưa quyết định được mình sẽ theo đuổi nghề nghiệp nào, trong khi có bạn lại có quá nhiều lựa chọn và không thể quyết định được một lựa chọn nào tối ưu. Và trong tình huống gấp gáp đó, việc lựa chọn nghề nghiệp của các bạn học sinh rất dễ dẫn tới những sai lầm.
Sau đây, TS Phạm Mạnh Hà sẽ nêu và phân tích một số sai lầm thường gặp ở các bạn học sinh khi lựa chọn nghề nghiệp.

TS Phạm Mạnh Hà – giảng viên Khoa Tâm lí học.

 - Chọn nghề vì thu nhập cao và dễ xin việc
 Thu nhập cao và dễ xin việc luôn là những giá trị hấp dẫn các bạn học sinh lấy làm căn cứ cho việc chọn nghề. Điều này không sai nhưng nó lại khiến các bạn quên mất chúng ta chỉ có thể kiếm được việc làm và được trả lương cao khi chúng ta đáp ứng được đầy đủ yêu cầu của nhà quản lí cả viền kiến thức, kĩ năng và thái độ. Hơn nữa, khi các bạn bắt tay vào công việc lúc đó bạn mới nhận thấy ngoài tiền bạc bạn còn mong đợi một cơ hội để mình phát huy năng lực, có một môi trường làm việc thân thiện, phù hợp với tích cách của mình. Một lời khuyên cho bạn là khi chọn nghề hãy đặt ra 5 hay 6 yếu tố cần thoả mãn nhất thiết không hẳn cứ là tiền bạc hay cơ hội việc làm.
- Có bằng đại học thì dễ xin việc hơn bằng trung cấp, cao đẳng
 Thực tế hàng năm chúng ta có hàng ngàn bạn sinh viên ra trường ở mọi ngành nghề khác nhau nhưng gặp khó khăn trong việc tìm kiếm việc làm. Nhiều bạn không thể chờ đợi công việc đúng chuyên môn đã phải đi làm đủ nghề để kiếm sống như chạy bàn trong quán bar, đi bán nước chè, bán quần áo… Trong khi đó, nhiều bạn sinh viên học các ngành như điện, hàn, nguội… tại các trường trung cấp, khi tốt nghiệp ra trường đã được các doanh nghiệp sản xuất kinh doanh nhận về làm việc với thu nhập ổn định và nhiều cơ hội thăng tiến. Vì thế nếu nghĩ đơn giản rằng học đại học sẽ dễ xin việc hơn học trung cấp, cao đẳng thì đó là một sai lầm.
- Chọn nghề theo sự thành công của người thân
 Mỗi người đều có sở trường, sở đoản, tính cách, năng lực và sở thích khác nhau vì thế nghề này mang lại sự nghiệp cho người này nhưng chưa chắc đã mang đến thành công cho người kia. Ở nhiều gia đình, bố mẹ thường hay định hướng thậm chí bắt buộc con cái phải đi theo con đường nghề nghiệp mà bố mẹ đã có nhiều thành công. Truyền thống nghề nghiệp gia đình là một nhân tố quan trọng để các bạn học sinh phát triển sự nghiệp của mình. Nhưng sẽ là sai lầm nếu bản thân cố tình lựa chọn theo nghề của bố mẹ, người thân mà không tính tới sự phù hợp giữa năng lực, hứng thú của mình với các yêu cầu của nghề nghiệp.
- Chọn nghề nhưng không hiểu hết các công việc của nghề
 Chọn nghề nhưng không hiểu biết về những công việc mà mình phải làm sau này, nhưng khó khăn vất vả mình phải đối mặt… dẫn tới khi các bạn tốt nghiệp ra trường, đi làm rồi lúc đó mới nhận ra ngoài kiến thức chuyên môn được học thì bản thân không có đủ điều kiện cả về sức khoẻ, tính cách đáp ứng đầy đủ các yêu cầu của công việc. Chọn nghề kiểu này sẽ dẫn tới những tác hại vô cùng nguy hiểm dẫn tới những sự cố đáng tiếc sau này.
- Chọn nghề theo kiểu may rủi
 Đôi lúc, nhiều bạn học sinh băn khoăn không biết lựa chọn nghề này hay nghề khác trong số danh sách các nghề mà các em cho rằng phù hợp. Bỏ nghề này hay chọn nghề kia luôn là một sự lựa chọn khó khăn vì bỏ nghề nào cũng tiếc. Trong tình huống này, một số bạn đã lựa chọn giải pháp chọn đại lấy một ngành rồi ngồi đó để hi vọng rằng mình đã chọn đúng. Một số bạn khác lại đi tìm các nhà tử vi, thầy bói hay cầu cúng để tư vấn cho bản thân lựa chọn một nghề nghiệp nào đó.
- Chọn nghề nhưng không tính tới điều kiện, hoàn cảnh gia đình


 Nhiều bạn trẻ với giấc mơ đại học cháy bỏng, với mong muốn thoát li khỏi cuộc sống nông nghiệp khó khăn, vất vả đã cố thi vào các trường đại học. Sau một vài học kì, chi phí đào tạo ngày càng tăng công với các chi phí sinh hoạt khác đã khiến cho nhiều gia đình không còn khả năng tài chính để đầu tư cho con cái vì thế nhiều bạn sinh viên phải bỏ dở giữa chừng.